TU TỈNH – truyện ngắn

Tháng Mười 8, 2008 lúc 11:23 sáng | Posted in 10. Tản văn, truyện ngắn | Để lại phản hồi
Thẻ:

Photobucket

TU TỈNH

Anh lại tái phạm rồi. Thật không tha thứ được nữa. Lần này anh hãy tìm đường mà tự xử.

Tự xử! Tự xử thế nào đây ? Tự tát tai mình ư ? Tát làm sao mới vừa ? Xin lỗi em ư ? Đã bao lần năn nỉ ỉ ôi, xin lỗi xin phải, tôi vẫn tái phạm. Tôi vẫn nóng nảy như thuở nào. Có lúc tôi đã tự ngán ngẫm mình và thầm cám ơn em rộng lượng bao phen tha thứ. Có lẽ vì thế mà tôi không thể khắc phục được khuyết điểm của mình một cách triệt để chăng? Tôi đã biết đến lúc tự xử rồi. Xử thế nào tôi cũng chấp nhận ngoại trừ phải xa em. Tôi nắm bàn tay em, rụt rè nói:

- Em bảo đi thế nào anh cũng vâng, miễn là…

- Anh vẫn còn chưa biết cách tự xử sao?

Tôi bất lực thở dài:
- …

- Thôi được, tôi sẽ cho anh chọn một trong ba điều: Một là chia tay, hai là xem nhau như bạn, ba là anh hãy ra đi một thời gian để tự suy ngẫm lại mình.

Tôi nghe như từng tế bào mình trở nên vô vàn chiếc gai đang muốn nổ bung ra đâm toạc thân thể tan tác. Chia tay ư! Không đời nào. Làm sao có thể xem nhau như bạn được. Còn ra đi? Đi bao lâu? Đi đâu? Tôi biết không còn cách chọn lựa nào khác. Ra đi, một hình phạt nhẹ nhàng nhất mà tôi phải chấp nhận. Tôi nhắm mắt thu hết tâm lực đọc lời quyết tử trước lúc lên đường.

- Anh sẽ ra đi một tháng. Sẽ về nơi rừng núi hoang vắng để tĩnh tâm suy xét vì sao anh không khắc phục được cái tính khí nóng nảy của mình. Anh mong sau đó sẽ đủ bản lĩnh để mang lại cho em một cuộc đời hạnh phúc. Hãy tin anh nhớ anh và tha thứ cho anh, em nhé.

Em ái ngại nhìn lên, nước mắt lưng tròng nói xa xăm:
- Em cũng hy vọng sau thời gian tu thân anh sẽ thật sự trưởng thành.

Tôi vụt ôm em hôn lấy hôn để và nói trong hơi thở:
- Anh sẽ mang hòn đá hoá thạch đẹp nhất về cho em làm hòn non bộ chơi nhé.

Em đăm đắm nhìn tôi, mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu một cách khó hiểu.

Thế là tôi lại lê từng bước chân vô dụng của mình về Đạ-tẻh. Nơi đây, tôi đã bao lần dìu em vượt qua ba con suối sâu để vào chân thác Xuân Đài cao vọi. Thác thật hùng vĩ được tạo bởi một rừng gỗ mun hoá thạch. Những khối đá biết khoả thân trần trụi khoe những đường cong kỳ ảo đến mê hoặc hồn người. Ngày ấy em chỉ vào một khối đá huyền nhai tuyệt mỹ bảo: “Giá em có đựơc một hòn giả sơn giống khối đá này nhỉ”.

Một tháng khắc khoải trôi qua, thác Xuân Đài vẫn ngày ngày lồ lộ trắng xoá sau những rẫy dâu dày bát ngát. Thời hạn đã đến, tôi vẫn bàng hoàng nửa tỉnh nửa mê trong cái lần xa nhau nghiệt ngã này.

Dấn chân xuống dòng suối nghe buốt lạnh quíu chân. Sao ngày ấy, nước vẫn lạnh băng như vầy mà tôi vẫn hăng hái cõng em qua suối. Còn bây giờ chỉ một mình nhẹ tênh mà tôi lại chùn chân. Bên kia là thác Xuân Đài, nơi tôi và em đã ngồi bên nhau tràn trề hạnh phúc. Chắc hình ảnh ấy đang bám chặt vào đá, chưa kịp bị hút kên các tầng mây. Tôi vụt lao qua các con suối rồi chạy như bay đến chân thác. Kìa, hai chiếc bóng em và tôi đang ẩn hiện trong làn sương.

Tôi tung mình nhảy lên từng bậc đá, ngỡ sẽ chụp lấy hình ảnh ấy. Nhưng không, nắng đã xuyên vào chân thác. Mây đã dâng cao đưa hình bóng em tôi lên cao rồi. Có lẽ em và tôi đã bay lên ngọn thác trên. Tôi lại tung mình lên các phiến đá trơn ướt đầy những hố nước trắng xoá. Ánh nắng lại đuổi đến ngọn thác thứ hai. Có lẽ phải lên cao nữa mới gặp. Rồi ngọn thứ ba, thứ tư… Tôi vẫn tung mình thoăn thoắt. Đến khi trước mặt mình bỗng xuất hiện một thác nước khổng lồ phun trào những mảng nước mạnh mẽ bắn ướt đẫm người, tôi mới giật mình đứng sửng. Ôi! Đã đến ngọn thứ mười một rồi sao. Bóng em và tôi đâu rồi? Thế là hết, bóng em đã là một ảo ảnh bay lên tầng mây kia. Tôi tự hỏi mình sao có thể lên được đến tận nơi này. Rồi bây giờ xuống sao đây…

Nghe nói thác Xuân Đài có mười hai ngọn. Chinh phục ngọn tận cùng là một cao thủ lừng danh của xứ sở Đạ-tẻh u trầm này. Anh đã mô tả: “Đỉnh thác cao thấu trời xanh, là một họng nước khổng lồ cuồn cuộn như ngọn núi lửa đang hoạt động. Chẳng biết nước từ đâu tuôn trào ngàn năm không ngớt..”. Số cao thủ còn lại chỉ lên đến ngọn năm ngọn bảy. Rất nhiều kẻ xấu số đã gửi xác lại nơi này, chỉ để mang theo cái khát vọng chinh phục thác Xuân Đài hùng vĩ. Còn tôi một kẻ nhát gan, chưa một lần nghĩ đến chuyện điên rồ ấy, nay vì ma lực nào đã đưa tôi đến kề cận cái chốn người hùng kia đã đến. Lên nốt ư? Nếu có một chút điên dại tôi sẽ liều mình làm việc ấy. Nhưng giờ đây, tôi biết rõ em và tôi cũng không thể có ở trên đó, nên chỉ xin làm một kẻ luôn được bái phục người hùng. Xuống ư? Xuống cách nào đây!

Tôi thở dài ngồi xuống một tảng đá ướt át lạnh băng. Cố căng tầm mắt ra xa vẫn không thấy đường về, không thấy cây cối, không thấy làng mạc. Không gian bị khuất lấp bởi muôn trùng đá, nước và trời xanh. Tôi nghĩ có lẽ mình đã đến cổng Thiên Đình. Đã lỡ đến đây, dẫu sao đường về đà không có, sao không ngồi tĩnh tâm cho thân xác được trong sạch hơn. May ra sẽ hoá thân thành một tảng đá ngàn năm trên ngọn Xuân Đài.

Tôi chợt thấy mình như con cá chạch, luồn lách qua các ghềnh đá, bơi tuột về phía chân thác. Tôi bơi đấn đâu nước tràn theo đến đấy. Băng qua mấy con suối, ra khỏi rẫy dâu thì lọt vào biển đời mênh mông. Trong đó tôi gặp em ở quá khứ. Tôi gặp lại tôi trong đường đời. Tôi thấy rõ mồn một những sự việc tôi đã từng trải qua và đã từng quên béng đi. Tôi thấy tôi đã mê say đuổi theo danh vọng để hòng sớm nắm bắt cho được sự thành đạt. Có cái được, có cái vẫn chưa được. Rồi từ đó cái nhân, cái tình, cái nghĩa vốn trong tôi lần lượt bỏ tôi ra đi khi từng cơn uất giận bùng lên trong mỗi lần thất bại. Đến một lúc… em cũng ra đi… Không! Tôi chồm tới và gào lên.

Tôi giật bắn và ghìm chặt người lại theo phản xạ tự nhiên. Thì ra tôi đang ngồi trên phiến đá cheo leo. Chỉ một chú nhổm thôi là tôi phải gửi thấy nơi ghềnh thác. Mồ hôi thoát ra như tắm. Tiếng “không” lần lượt vang dội từ vách nước như được cấu âm bằng máy echo, nhỏ dần nhưng không chịu tắt hẳn. Nó cứ văng vẳng lùng bùng trong hốc tai như một dư âm vĩnh cửu.

Tôi thở dốc một lúc rồi nghe nhịp tim bắt đầu bớt dồn dập. Ánh nắng chói chang miên man sưởi ấm da thịt tôi ấm lại. Trời xanh, đá và nước dần dần nhấp nhô quanh tôi. Tiếng suối ì ầm như hoà lẫn tiếng mạch máu chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đứng dậy hít một hơi thật đầy, tôi thong dong nhảy xuống từng bậc đá.

Rẫy dâu đã xuất hiện. Thế là tôi đã trở về với ngọn thác thứ nhất, nơi tôi và em đã từng ngồi bên nhau tình tự. Chạm tay vào phiến đá ngày xưa em từng chiêm ngưỡng, tôi chợt thấy em ùa đến bên tôi, quấn vào người tôi thơm tho ấm áp. Em và tôi đây rồi, đâu có bay đi đâu. Còn phiến đá này tôi sẽ đem về cho em.

Ngồi tần ngần hồi lâu trên phiến đá, lòng tôi cứ chùng xuống như dây đàn chưa so. Việc tách phiến đá khỏi cái thác đối với tôi không phải là khó. Cái khó là tôi sẽ phải trả lời sao với ông Tạo hoá khi lấy đi một đường nét tuyệt mỹ trong tác phẩm hoàn hảo của thiên nhiên? Tôi không phải là nhà khảo cổ nên chắc chắn sẽ không sao tạo ra một thông tin nào để bù đắp lại sau khi lấy đi một di vật. Song tôi cũng rất muốn thực hiện cái ý nguyện của mình đối với em.

Em mong đợi ngày về của tôi biết bao. Ngày về với một món quà… Phải rồi, cái ánh mắt đăm đắm nhìn tôi, mỉm cười, lắc đầu một cách khó hiểu… và bây giờ tôi mới hiểu. Ý nghĩ mang phiến đá về chỉ là suy nghĩ nông cạn của riêng tôi. Đó là một ý tưởng rồ dại mà em chưa nỡ phê phán. Không, tôi sẽ không mang phiến đá về mà sẽ tự tay tạo tác ra một phiên bản – một hòn giả sơn tải được cái hồn thác Xuân đài có em và tôi!

Tôi nhẹ nhõm cất bước ra về, hân hoan thầm nhủ: “Anh sẽ mang về cho em một người đã yêu em bằng một tấm lòng trong sạch. Anh sẽ chiến thắng sự thành bại của chính mình. Rồi cái nhân, cái tình, cái nghĩa sẽ về lại với anh. Phiến đá sẽ theo anh về. Con thác sẽ theo anh về bên em.

Thái Thanh Nguyên

TÔI THUA CUỘC – truyện ngắn

Tháng Mười 8, 2008 lúc 10:39 sáng | Posted in 10. Tản văn, truyện ngắn | Để lại phản hồi
Thẻ:

Photobucket

TÔI THUA CUỘC

Vâng, đúng thế, thưa các bạn. Lần ấy tôi đã bị thua. Tôi sẽ kể tỉ mỉ câu chuyện ấy. Các bạn tin tôi đi, tôi thua với tỉ số kỷ lục 0-6 ! Khốn nỗi tôi thua chẳng phải vì bất lực trước những quả penalti. Dường như từ những cú sút đâu đâu của người ta mà quả bóng nó cứ hút vô khung thành của mình…

Tôi quen Phương, người được sắp đặt ngồi kế tôi trong một buổi chiều sinh nhật của Lâm. Đó là một người đàn ông trạc bốn mươi. Trông anh ta rất bình thường như chưa bao giờ tôi gặp ai có nét bình thường hơn thế. Hôm ấy, tôi phải hoàn tất hai nghĩa vụ: một là giúp vui cho chủ toạ, hai là gây ấn tượng cho tân nhân. Sự việc diễn ra tốt đẹp như bao lần dự sinh nhật, bao lần quen bạn mới. Lúc chuẩn bị ra về chúng tôi cho nhau cái địa chỉ gọi là thủ tục. Chợt Phương sửng sốt nhìn tôi:

- Cái địa chỉ này nghe quen lắm, tôi chắc là tôi có biết rành nhà cô đó.

Tôi nực cười như vừa đọc xong một tiểu phẩm:

- Lạ thật, con hẻm nhà tôi tuy rộng, nhưng chỉ có người trong xóm qua lại, sao có thể có một “thám tử tư” đi lạc vậy kìa.

Vậy là chúng tôi đánh cuộc với nhau. Sáng hôm sau Phương sẽ đến nhà tôi. Nếu anh chứng minh được điều vừa nói thì tôi sẽ thua, bằng không chứng minh được thì anh thua. Về điều kiện chung cuộc tôi để Phương đề xuất. Các bạn có tưởng tượng được không? Anh ta đã nói “Nếu cô thua, tôi sẽ yêu cầu cô làm một việc gì đó cho tôi, còn cô thấy quá khả năng thì cô có quyền từ chối cũng không sao”. Riêng tôi hơi bị sốc bởi cái đòn này. Để chứng tỏ mình không lép vế đồng thời cũng không chơi trội, tôi cũng đưa ra một cái giá… ngược lại!

Thế rồi… Sáng hôm sau và nhiều hôm tiếp theo, Phương không đến. Tôi bỗng thấy mình hối tiếc. Tiếc rằng Phương đã ngại gặp lại tôi vì thua cuộc. Tôi biết tỏng tòng tong là anh ấy thua rồi. Thua mà sợ chung cuộc nên có muốn đến cũng không dám

*****

Một tháng sau Lâm mời tôi đến dùng cơm gia đình. Là bạn thân với nhau nên tôi không đành từ chối mặc dù tôi rất buồn chán, chẳng muốn trở lại cái nơi có duyên không nợ ấy. Đến rồi mọi người hỏi thăm thắng thua tôi biết nói sao đây… rõ khổ. Cuối cùng tôi cũng đến đúng như lời mời. Không khỏi ngạc nhiên khi thấy nhà Lâm vắng lặng như sẽ chẳng có bữa cơm nào, tôi ngập ngừng hỏi nhỏ:

- Sao chẳng có ai vậy, người nhà đâu cả?

- Hôm nay chỉ dành cho ba chúng ta thôi, cả nhà đi Long Hải nghỉ mát rồi.

- Thế còn nhân vật thứ ba?

- Bí mật, chờ chút.

Có tiếng xe ngoài cổng. Lâm ra đón. Tôi chẳng muốn biết đó là ai nên cứ ngồi thẫn thờ. Chợt một bàn tay chìa ra trước mặt:

- Chào cô bạn.

Tôi bật thẳng lưng, choáng váng không khác lần nghe cái giá đánh cuộc trái tai nọ.

- Chào anh – Tôi cố làm ra tỉnh như không – Hôm nay anh đến để chung cuộc cho tôi ?

- Ngược lại đó cô bạn.

Tôi nhìn Phương bằng một con mắt rưỡi.

- Phải đấy, cả tháng rồi còn gì? Người ta có thể tìm hiểu tường tận sự việc nào đó trong vòng chỉ một ngày.

Lâm bước ra lởi xởi:

- Thôi mời các bạn sang phòng bên dùng cơm gia đình ba chúng ta đi chứ.

- Gia đình ba chúng ta! – Tôi cười nói nửa đùa nửa thật – Vậy là hôm nay nấu cơm để kết nghĩa anh em há.

- Để xem hai bạn phân tranh thắng bại rồi mới kết nghĩa thế nào chứ.

Bữa ăn do Lâm đạo diễn thật đơn sơ, nhưng rất gợi nhớ cái ngày sinh nhật hôm nào. Phương gắp thức ăn cho tôi vừa hỏi:

- Sao cô bạn, nếu như cô thua

- Có phải không đó

- Giả sử đã nào

- Thôi được cứ hãy giả sử đi

- Giả sử như cô thua, tôi nhờ cô làm cho tôi việc này

Phương cẩn thận lấy trong túi áo ra một chiếc móc tai và chiếc díp

- Có được không ?

Tôi thật sửng sờ trong tình huống này. Hơn hai năm qua tôi đã không là việc ấy cho ai. Giờ phút này, đối diện với những hành động của Phương, một nỗi nghẹn dâng lên trong lồng ngực.

- Sao cô bạn?

Tôi chột dạ nhìn Phương dò xét

- Tôi thật không hiểu ý anh

- Được rồi nghe tôi kể đây, nhưng cấm cô bạn khi chưa có lệnh của tôi thì phải án binh bất động đó nghe.

Rồi, trong ánh mắt thân tình, anh kể cho chúng tôi nghe câu chuyện của anh, hay của ai (?) hồi ba năm về trước.

*****

“Ngày ấy tôi vẫn hằng đạp xe đi về tắt qua Phú Lâm bằng con hẻm 47. Mỗi chiều ghé qua ngã ba hẻm có mấy cây dừa rũ bóng là tôi vẫn không quên để mắt vào một ngôi nhà. Ngay ngã ba ấy là một căn nhà lầu bốn tầng kiến trúc tinh xảo. Nhưng không, căn nhà lầu ấy không có gì cho tôi quan tâm, mà kế bên đó có một căn nhà trệt mái tôn hiền hoà lẫn khuất sau nhiều bóng cây râm mát.

Ngoài hàng rào, buội chuỗi ngọc rung rinh khoe những chùm quả như những trái tim vàng. Bên trong là khóm trang lúc nào cũng đỏ rực trang nghiêm. Ngó qua là một gốc xoài, có lẽ là một cây to nhất xóm vươn tàng lá xanh lá đỏ quanh năm. Bên dưới gốc xoài lúc nào cũng là một cái ghế bành kiểu xưa và một chiếc ghế con. Trên hai chiếc ghế ấy là một đôi nam nữ. Chắc là một đôi vợ chồng, vì thỉnh thoảng tôi có thấy một bé gái độ ba bốn tuổi, khi thì tung tăng khắp sân, khi thì nhào lên mình người đàn ông, khi thì dục dặc cánh tay người đàn bà. Cô vợ trẻ ấy thỉnh thoảng móc tai cho chồng, hoặc xới trên tóc chồng ý chừng tìm tóc bạc. Còn thường thì mỗi người một tờ báo, quyển sách trên tay, hoặc cùng quây quần bên mâm trà đặt kế hòn non bộ.

Do một khoảng cách khá xa, họ lại quay mặt vào trong, nên tôi chẳng bao giờ nghe họ nói với nhau những gì, chẳng rõ dung mạo họ ra sao. Nhưng hơn một năm trời qua lại, tôi mỗi ngày chứng kiến cái cảnh đầm ấm đó rồi chợt thèm khát một mái ấm mà gần bốn mươi tuổi đời tôi chưa hề có lúc tưởng tượng tới. Bạn gái tôi cũng từng có, nhưng tại tôi hay tại họ mà lần lượt họ ra đi chưa kịp để lại vài kỉ niệm.

Rồi bỗng một hôm và nhiều hôm kế tiếp, rồi mãi mãi về sau tôi chẳng còn thấy đôi vợ chồng ấy quây quần bên nhau nữa. Giậu chuỗi ngọc vẫn đơm hoa kết quả nhưng trông rời rạc như những quả tim tan vỡ. Khóm trang vẫn nở hoa đỏ trang nghiêm nhưng chúng đứng lặng câm như những chùm hoa giả. Con bé một mình ngồi chơi dưới gốc xoài, thỉnh thoảng ra cổng đứng ngẩn ngơ nhìn người qua lại. Người thiếu phụ lâu lắm mới thấy ra sân cùng đứa bé ngồi viết gì đấy. Tóc nàng ngày một dài hơn như không buồn cắt tỉa.

Từ đó nỗi cô đơn hoang vắng vốn đã man mác nay lại choáng ngập hồn tôi. Tôi chẳng biết vì sao người ta không sống với nhau như xưa nữa. trước cảnh đời vô thường đó, tôi thấy tương lai mình mờ mịt như chính tôi vừa đổ vỡ một đời hạnh phúc. Trong suốt đoạn đường đi về, tôi cố tìm một hình ảnh đầm ấm tương tự. Và không, ấn tượng tuyệt vời kia không bao giờ tái hiện ở một đối tượng nào khác.

Hơn một năm nay tôi đã đổi chỗ làm, không còn đi về trên con hẻm 47 và đi qua ngôi nhà thân thương đó nữa. Nhưng mỗi khi hồi tưởng, cảnh xưa vẫn diễn ra rõ ràng trong tâm thức tôi như chuyện mới hôm qua. Nó mới như cái hôm cầm đọc địa chỉ của em. Tôi đâu cố thuộc lòng số nhà của đôi vợ chồng kia, nhưng những con số này buộc tôi phải xác định là của ngôi nhà ấy. Nhưng lẽ nào cô gái bên tôi lại chính là người thiếu phụ năm nào.

Sáng hôm sau ngày sinh nhật Lâm, tôi dạo lại cái xóm cũ thì… trời ạ! Cái dáng gầy gầy, mái tóc dài dài.. đúng là em. Vậy định mệnh nào đã đưa em đến bên tôi? Cái điều tôi khao khát khi xưa bây giờ lại hiện diện bên tôi như hư như thực. Còn em thì sao? Tại sao em phải sống cô đơn sau những chuỗi ngày hạnh phúc? Tôi quả thiếu can đảm để gõ cửa nhà em… Cho đến hôm nay, Lâm đã cho tôi bữa cơm này. Ê cô bạn, đã cấm mà… sao lại khóc?

Tôi, chính tôi chứ không phải ai khác đã khóc ngọt ngào khi được anh đưa về dĩ vãng. Tôi khóc, những giọt lệ từ lâu uất nghẹn nay bỗng nhẹ nhàng tuôn chảy như chẳng hề biết mình đang khóc.

Lâm thở dài bước ra, tôi ngước lên nhìn Phương. Dường như anh đã chờ đợi tôi rất lâu với chiếc khăn trên tay tự bao giờ. Đưa khăn vào sát mắt tôi, anh khẽ khàng:

- Xin lỗi, Đã đến nước này, em hãy nói đi, nói những gì bấy lâu nay em chưa thể nói

Tôi chẳng muốn giải bày, nhưng kìa ánh mắt của anh sâu thẳm bao dung quá. Tôi như đang rơi rớt vào cái thế giới vô tận ấy nên biết rằng dù muốn hay không, ít nhất một lần tôi phải đối diện với tâm sự của mình khi được ngồi bên anh. Tôi đã nói với anh tất cả những gì có thể. Anh đã lắng nghe như nghe lại câu chuyện của chính đời anh.

- Thế… em có chịu chung cuộc cho tôi không?

*****

Các bạn biết không, cứ mỗi lần sốc hay choáng là môt lần tôi thấy mình thua cuộc. một lần sững sờ hay hối tiếc là một lần thua cuộc. Đương nhiên thua cái chuyện đánh cuộc nữa, tất cả là sáu lần thua cuộc. Thật là dễ sợ. Tôi đã tường thuật cho các bạn trận thua cuộc ấy. Chắc các bạn muốn tôi kể nữa chứ gì? Khổ quá, đó là một câu chuyện khác rồi.

Đúng vậy, tôi, một thủ môn rách việc và anh chàng nghệ sĩ cầu thủ tên Phương ấy sau đó thế nào lại là một câu chuyện khác.

Phú Nhuận, 10.1995

THÁI THANH NGUYÊN

Photobucket

BẠN SÀI THÀNH – truyện ngắn

Tháng Mười 8, 2008 lúc 9:56 sáng | Posted in 10. Tản văn, truyện ngắn | Để lại phản hồi
Thẻ:

Photobucket

BẠN SÀI THÀNH

Các ngón tay của Khải đan dần vào tay Huyền. Mới tối hôm kia Khải còn nhìn Huyền châm chọc đủ điều, nhưng Huyền đều thản nhiên. Khải ức lắm vì chưa đánh đổ được cô gái trông nhỏ nhắn mà cậu buộc phải gọi bằng cô. Cô chỉ là thầy nghề vườn cảnh của anh Linh từ Sài Gòn về đây chơi Tết. Vậy mà cả gia đình phải “ăn chay theo” gọi cô ấy bằng cô ngon lành.

Mấy ngày nay út Vinh bị ốm. Linh phải ở nhà chăm sóc em nên đã sai Khải đưa Huyền đi thăm núi Chứa Chan. Cực chẳng đã cậu phải nắm tay Huyền dìu lên từng bậc đá ngót một dặm rưỡi đường núi chết tiệt. Đã mệt vì hai trận đụng “chiến hữu”, lại uống trà cho giã rượu nên suốt đêm không hề chợp mắt, bây giờ phải dắt cả cái người cậu đang dị ứng.

Khải định sẽ tìm cơ hội châm chọc Huyền cho chừa kiểu cách làm cô mới thoả song cậu nào có dịp thực hiện. Lúc đi lên, Huyền rất mệt nhưng vẫn kể chuyện đó đây làm Khải bị lôi cuốn rồi quên bẵng cái ác ý đó đi từ bao giờ.

Lên được Bảo Quang Tự, Huyền choáng. Khải đâm lo, cuống quít dìu cô lên sân thượng đi lại, lau mồ hôi dầm dề trên mặt cô. Mãi lúc sau Huyền mới khoẻ dần. Lúc đi xuống, có ai cần ai dắt nữa đâu, vậy mà Khải quên khuấy, cứ nắm tay Huyền dìu suốt đoạn đường về.

Chiều lại, Khải “nhận lệnh” đưa Huyền đi chơi hồ Núi Le. Linh bảo Khải đón xe ôm đi cho đỡ vất vả vì đường rất dốc. Nhưng chẳng hiểu sao Khải lại ưng đèo cô bằng xe đạp làm Linh rất ngạc nhiên.

Hôm nay cũng vậy, Khải đèo Huyền gần ba mươi cây số đường đến rừng Đức Linh.

Cánh rừng này lúc xưa rất trù phú mà giờ đây trông xác xơ như những bãi rẫy hoang. Đàn tiểu mộc đứng trân mình chịu nắng đợi mưa, nhường cho bầy cỏ thấp chia nhau nhấp nháp chút nguồn nước lờ đờ của đôi dòng suối cạn ngai ngái mùi lá mục.

Đã ra khỏi bìa rừng từ lâu mà Khải cứ một tay dắt Huyền, một tay dắt xe vừa trò chuyện. Huyền phấn khởi trao đổi với Khải về kinh nghiệm đi rừng và nạn khai thác lâm sản bừa bãi trước đây.

Chợt cậu đổi đề tài.

- Theo cô, thế nào là một người đàn ông lý tưởng?

Huyền bất ngờ, rồi chần chừ đáp:

- Người đàn ông lý tưởng ra sao phải tuỳ vào cách nhìn của từng người phụ nữ.

- Đồng ý, nhưng Khải muốn biết mẫu người đàn ông lý tưởng của cô.

- Cô ấy à… Có lẽ chỉ có Tarzan hoặc Mai An Tiêm mới là người đàn ông lý tưởng.

- Họ chỉ có trong truyền thuyết.

- Vậy tình yêu của cô cũng chỉ có trong truyền thuyết.

- …

Chiếc xe đạp lăn đều trên con dốc dài hướng về Xuân Trường. Từng cơn gió xé ngang cuộn theo hơi lạnh se sắt lan toả làm ánh dương vàng vọt tròng trành sau rặng núi. Đó đây mấy con chim đa đa rúc lên não nuột.

Huyền cất giọng buồn buồn:

- Khải này, ngày mai cô sẽ về sớm.

- Sao cô không ở lại để đi cho biết hết Xuân Lộc.

- Linh bảo muốn đi hết Xuân Lộc phải mất hai mươi ngày.

- Vậy cô mới về có ba ngày đã muốn đi, có phải Khải đã làm cô không vui.

- Không đâu, lần này không có Khải chắc cô sẽ thấy vô vị lắm. Nhưng cô không thể bỏ công việc ở Sài Gòn được, hẹn mười bảy ngày còn lại vào một lúc khác.

- Vinh chưa khoẻ nên anh Linh không thể theo cùng cô vào Sài Gòn ngay được, vậy cô về với ai?

- Cô đi về một mình đã quen, không sao đâu.

Giọng Khải trầm hẳn xuống:

- Mai Khải sẽ đưa cô về Sài Gòn.

- Không nhất thiết phải như vậy.

- Tiện thể Khải đi Bình Dương làm việc ở một công ty may mặc, mỗi tháng mới về phép vài ngày.

Xa xa trong ngôi nhà lá bốn bề không có cửa, dáng Linh nhấp nhỏm dưới ánh đèn vàng, ra chiều ngóng chờ sư phụ và em trai mình về ăn cơm. Khi mọi người tắm rửa cơm nước xong, Linh đã pha trà sẵn ngoài hiên. Trong khi Huyền và Linh trò chuyện vui vẻ thì Khải tỏ ra tư lự, thỉnh thoảng chỉ ậm ừ chứ không góp chuyện. Biết tâm trạng Khải nên Huyền viện cớ mỏi chân đề nghị nghỉ sớm.

Bên ngoài gió lùa xào xạc quyện lẫn tiếng chim đa đa gióng lên từng cơn khắc khoải. Huyền cứ thao thức.

Cô lẩm bẩm một mình:

- “Xứ này là xứ sở của chim đa đa hay sao ấy”.

Bên kia, Khải cũng chưa ngủ được, nghe tiếng Huyền cậu liền nói theo:

- “Mấy con chim đa đa sao hôm nay không chịu đi ngủ, cứ kêu hoài”.

Có tiếng trở mình từ đằng sau. Dường như đêm nay tiếng chim đa đa kêu khác thường cũng làm Linh khó ngủ.

*****

Trong quán cà phê yên ả của khu chung cư Huỳnh Văn Chính, có hai người lặng lẽ trầm ngâm hớp từng ngụm nước đến khi dưới đáy ly chỉ còn sót lại vài mảnh đá long lanh.

Bấy giờ Khải mới lên tiếng:

- cô định bao giờ về lại Xuân Lộc?

- Cô muốn về nữa lắm, có lẽ khoảng tháng năm. Nếu không trở lại Xuân Lộc cô sẽ đi thăm một nơi khác.

- Vậy vào ngày khánh thành cầu Mỹ Thuận, cô đi Thất Sơn với Khải được không?

- Hay lắm, nhưng Khải sẽ cực nhọc với cô hơn bảy lần vừa qua đó.

- Sao lại bảy lần, ngàn lần cũng không sao.

- Ở Xuân Lộc đi có một núi Chứa Chan, về Châu Đốc có tới bảy núi, chẳng phải là sẽ vất vả gấp bảy lần?

Biết mình hớ, Khải vừa cười vừa cầm lấy tay Huyền. Một thoáng bồi hồi khẽ tạt vào lòng Huyền làm ngực cô thắc thỏm. Hôm trước dắt tay nhau vì đi rừng đi núi, còn bây giờ ngồi thảnh thơi mà để Khải cầm tay, cô thấy bối rối chi lạ. Chợt tay Khải rung lên nhè nhẹ làm cô cảm giác Khải sắp nói điều gì khác thường.

Không ngoài dự đoán, Khải nhìn sâu vào mắt Huyền rồi tâm sự:

- Năm xưa Khải nghĩ mình đã một lần yêu khi bước vào cái thời hai mươi mốt tuổi. Có lẽ do trẻ người non dạ nên Khải đã buông xuôi cho chuyện tình của mình dần đi vào dĩ vãng vì đôi điều trở ngại. Ít sau, người yêu đi lấy chồng. Từ ấy Khải cứ cưu mang một quá khứ, tưởng chừng như đó là một khối băng vĩnh viễn đóng chặt cửa lòng thành một vách đá lạnh lùng. Vây mà giờ đây Khải thấy tảng băng tan rã, vách đá sụp đổ, thật không ngờ mình lại bị chinh phục mau chóng như vậy.

- Người ta nói trường hợp đó một là bị tiếng sét ái tình, hai là sự ngộ nhận.

- Không đâu, Khải đã tự xét thấy rõ, đó không phải là sự bồng bột của tuổi đôi mươi mà là một sự ngưỡng mộ và luyến ái thật sự. Nhưng trong trường hợp này, Khải rất băn khoăn vì không biết mình có tự đưa mình và người vào một sự phi nghĩa chi chăng.

- Tất cả mọi hành vi và suy nghĩ của con người, nếu nó góp phần tích cực vào quy luật tạo hoá, cụ thể là luật nhân quả thì nó chính nghĩa, nếu nó bẻ gãy hay chống lại quy luật tạo hoá thì nó phi nghĩa.

- Khải chưa hiểu.

- Khi ta hạnh ngộ một sự việc, xét thấy thích hợp với ta, hợp với lòng người, hợp với đạo lý. Khi ấy là duyên lành đưa đến. Sự tiếp diễn mà chính ta vừa là đạo diễn vừa là thủ vai, ấy là cái Nhân. Luôn thể hiện tính cách chính diện nghĩa là ta đã góp phần tích cực vào nhân duyên tạo hoá ban cho đấy thôi. Gieo nhân nào gặt quả ấy là một qui luật, nó không hề mới mẻ với một ai, nhất là những người làm vườn như chúng ta.

- Vậy Khải biết lần này mình sẽ phải làm gì để giữ lấy tình yêu.

- Cô chúc Khải hạnh phúc.

- Còn tình yêu của cô?

- Tình yêu của cô đã chết đi từ lâu, nên đối với cô hiện nay chưa có mối quan hệ nào làm cô phải bận lòng. Nhưng mới đây, cô cảm nhận dường như có người đã đem lại cho cô những ngày hạnh phúc. Cô thoáng thấy mình sẽ phải bị bận tâm rồi. Chẳng biết khi người ấy nắm bắt được tâm trạng của cô họ sẽ nghĩ sao.

Khải nâng tay Huyền lên định hôn, nhưng cô đã vờ bắt bụi trên cổ áo Khải làm trớt đi cái nụ hôn lộ liễu đó. Lúc còn ngồi nhắm mắt thư giãn trên xe đò, cô đã cảm nhận được những nụ hôn thầm kín chân tình của Khải lên tóc, lên bàn tay mình. Đối với Huyền những nụ hôn đó đã quá đủ cho sự tuyệt vời. Trước khi đối diện với tình yêu của Khải cô muốn cậu phải xác định lại chân tướng tình cảm của mình.

Cô xoay người lại nhìn thẳng vào mắt Khải.

- Nhưng ai yêu cô sẽ không khỏi những nỗi trăn trở triền miên vì cô là một người đã có sự đổ vỡ trong quá khứ.

- Quá khứ! Khải thảng thốt kêu lên – Tay cậu đã nới lỏng đủ để Huyền rút tay ra.

- Sao Khải không nghe anh Linh nói gì cả?

- Đúng vậy, cô và Khải mới quen nhau ba ngày, biết nhau chỉ ở bề ngoài, sao có thể hiểu trong ruột. Còn Linh đã xem cô là người trưởng thượng thì cậu ấy làm sao dám đem chuyện của cô mà kháo cho người khác.

- Thì ra là thế…

Để khuấy tan cái không gian đột nhiên lắng chìm hẳn xuống như chuẩn bị gây ra một sự ngột ngạt mơ hồ, Huyền chủ động kể lại những diễn biến trong tình trường của mình.

Gương mặt của Khải tái dần đi rồi thỉnh thoảng đỏ bừng lên theo tình tiết câu chuyện, có lẽ Khải đang lâm vào nỗi thất vọng lớn nên trông cậu ta rất thất thần.

Thấy vậy, Huyền chỉ cười buồn.

- Cô biết, tình yêu của cô có chăng là chỉ trong truyền thuyết.

- Không đâu, chắc chắn cô sẽ gặp được người đàn ông lý tưởng. Cuộc đời cô đáng được hạnh phúc lắm. Còn Khải tự thấy mình ấu trĩ quá nên chắc khó giữ được tình yêu của mình. Giờ đây Khải thấy thật mệt mỏi.

- Khải hãy nghỉ ngơi một lúc rồi đi Bình Dương cho kịp chuyến xe. Cô đưa Khải ra bến xe nhé.

- Thôi được, cô để Khải tự đi, việc đi lại Khải cũng quen rồi.

- Còn chuyện đi Thất Sơn có lẽ…

- Đúng vậy, chưa biết mình có đi được không, nếu có Khải sẽ liên lạc với cô sau.

- Thôi, cứ để cô đi một mình như xưa nay vậy!

Khải nhìn theo dáng Huyền buồn bã quay về lối Đầm Sen , gương mặt cậu tỏ ra rất ngao ngán pha lẫn ít nhiều ưu uẩn. Cuối cùng cậu cũng gọi một chiếc xe ôm đi về hướng Bình Dương.

*****

Đã một tháng trôi qua, đến kỳ nghỉ phép đầu tiên rồi mà Khải chưa dám liên lạc với Huyền. Kết thúc lần ấy thật buồn bã, buồn đến mức Huyền không muốn hỏi số điện thoại của Khải. Khải cũng không tiện ghi cho Huyền vì cái giờ phút chia tay nó bẽ bàng làm sao ấy.

Khải không thể quên được ngày mồng 10 tết, cũng chính là ngày tình nhân năm 2000. Hôm ấy Khải cũng có tình nhân. Một mối tình từ trăm dặm xa xôi đâu đâu bay tới đậu vài hôm rồi bay đi. Đã bay đi chưa? Bay thật chưa? Khải cũng không biết, chỉ biết tội của mình thương người ta rồi biền biệt tăm thư. Nhưng biết viết sao cho Huyền đây. Biết đâu giờ này Huyền đã quên mình rồi, lại có một Tarzan nào rồi. Nếu vậy có lẽ sẽ đỡ khổ cho cô ấy hơn. Nhưng linh cảm cho biết Huyền vẫn dõi mắt đợi mình như người giám khảo kiên nhẫn chờ một thí sinh đang tìm phương giải cho một bài toán khó.

Riêng Khải, Khải tự biết mình không thể quên Huyền. Ngày ngày Khải vẫn ôn lại những kỷ niệm bên nhau ở Xuân Trường. Bàn tay của Huyền như vẫn trong tay Khải. Mùi tóc cô ấy vẫn thoang thoảng đâu đây. Tiếng nói cô vẫn ríu ra ríu rít bên tai Khải và cả tiếng trở mình của cô trong cái đêm con chim đa đa không ngủ. Những hình ảnh ấy cứ luôn chập chờn theo đuổi Khải như bóng với hình, không ngừng giằng xé Khải giữa cái nên và cái không nên.

Giờ đây Khải đã đúc kết được bài giải cho cái phương trình vô vàn ẩn số ấy. Lẫn trong cái mớ hỗn độn đầy những chiếc bóng và ảo ảnh cuộc đời, Khải đã lần ra đúng cái hình thực của tình yêu. Khải biết mình không thể sánh được với Tarzan hay Mai An Tiêm, nhưng chắc chắn mình cũng không phải là bản sao của những người đàn ông trong quá khứ của Huyền.

Quá khứ ư! Giờ đây Khải nhắc đến quá khứ của Huyền như nhắc đến những chiếc lá rơi. Khải biết mình phải tìm lại Huyền cho dù giờ đây Huyền không còn bận tâm đến cậu nữa, cho dù sau này giữa mình và cô ấy chỉ có thể tồn tại một quan hệ bình thường: Một người thầy của anh mình, một người chị, một người bạn. Nghĩ đoạn, Khải liền gom tất cả tài sản của cậu vào chiếc ba lô rồi rảo bước về phía bến xe.

Đã gần 6 giờ chiều mà trời còn sáng quá. Khải ngồi trên xe đò vào Sài Gòn nghe gió hây hây càng nhớ những ngày hạnh phúc ở Xuân Trường, nhớ người bạn sống giữa Sài Thành mà lại gởi tình nơi rừng sâu đảo vắng. Huyền ơi! Trên đời này không có Tarzan, không có Mai An Tiêm đâu, nhưng tình yêu của Huyền không thể chỉ có trong truyền thuyết.

Bình Thới, 12.03.00

Thái Thanh Nguyên


Photobucket

Hoàng hôn núi Chứa Chan

NGỚ NGẨN – truyện ngắn

Tháng Mười 8, 2008 lúc 7:37 sáng | Posted in 10. Tản văn, truyện ngắn | Để lại phản hồi
Thẻ:

Photobucket

NGỚ NGẨN

Tôi vốn không có tật ngớ ngẩn. Ấy mà bây giờ mỗi ngày tôi phải bận “ngớ ngẩn” một chút – một chút thôi.

Số là … Anh ấy không phải thuộc tuýp người “sính” ngồi uống cà phê. Tuy vậy, thỉnh thoảng anh vẫn cùng bạn bè ra đây ngồi để trò chuyện. Rồi một hôm, anh bỗng sinh tật “sính” ngồi quán cà phê. Quán cà phê của chủ tôi nằm ngay góc ngã tư đường Vành Đai Trong và Đường Số 7. Ngay giao lộ là cái bùng binh con con. Người qua lại đa phần là công nhân công ty giày Pouyuen – mà mọi người quen gọi là công ty “Bon chen” – cùng các công ty trực thuộc khu công nghiệp Tân Tạo. Cảnh quan ngày ngày không có gì đặc biệt khiến thiên hạ phải bận tâm để trở thành ngớ ngẩn.

Sớm hôm đó, anh cùng bạn ra quán. Vừa đặt hai ly cà phê đá xuống rồi dợm quay vào, tôi chợt nghe anh kia nói:

- Cậu xem, có một con nhỏ thật ngớ ngẩn.

- Ai?

- Đó, cái con đi trên chiếc City đỏ đó!

Quả nhiên có một “ con nhỏ” đi trên chiếc City đỏ. Song tôi cố vận dụng mọi khả năng quan sát nhưng vẫn chưa phát hiện ra điều gì ngớ ngẩn ở cô ta.

- Nó sao?

Anh hỏi lại với vẻ hơi quan tâm:

- Thì ngớ ngẩn chớ sao! Ai cũng đi tắt bùng binh cho nhanh. Đằng này có mỗi nó đi hết vòng chi cho cực..

- Á à…

***

Hôm sau anh đến. Lần này thì anh đi một mình. Tôi ngạc nhiên rồi lại tự nhủ: “Có gì phải thắc mắc. Người ta uống thì quán thêm đông chứ sao”. Thế là tôi bưng cà phê ra. Nhưng nhiều hôm kế tiếp, anh lại liên tục một mình đến uống cà phê trước lúc đi làm vào tầm sáu giờ kém. Hiện tượng này làm cái mối thắc mắc của tôi mỗi ngày mỗi kéo ra thêm một khúc. Tôi tự đặt ra nhiều giả thuyết… nhưng cái đáp án “ vì sao anh đến uống một mình” vẫn là một mối dây bí ẩn.

- Dạo này sao anh hay uống cà phê quá vậy?

Nghe hỏi, anh ngoái cổ nhìn tôi đăm đăm làm tôi hiểu ra mình đã hỏi vô duyên. Dường như để tỏ sự cảm thông với cái ngượng của tôi, anh ngó trở ra đường, mỉm cười đáp:

- Tôi chờ một người

- Chờ ai, sao ngày nào anh cũng chờ mà không thấy họ đến?

- Họ có đến.

- Sao không ghé vào?

- Ghé làm chi?

Đến lượt tôi thấy anh vô duyên. Bấy giờ tôi lại đăm đăm nhìn anh, cố xem anh có ngượng chút nào không. Chẳng những anh ta chẳng mắc tí ngượng ngùng nào mà còn cười tươi rói chỉ ra bùng binh. Nhìn theo tay anh, mắt tôi gặp ngay một người. À, ra là cô gái mấy hôm trước họ đã kháo nhau. Cô gái đeo khẩu trang nên không ai rõ được dung nhan cô. Nhưng qua trang phục hợp thời, tôi đoán chị ấy không quá ba mươi.

Giờ thì tôi đã tàm tạm hiểu lý do anh ra ngồi ở quán”tôi” . Không biết sự ảnh hưởng đến với anh là việc đi vòng bùng binh hay từ dáng vóc đẹp của cô gái. Thú thật, tôi rất muốn hình dung được những gì đang diễn ra trong lòng anh, nhưng lại không dám xỏ guốc để thử dò dẫm vào cái thế giới kì bí ấy. Do đó, đối với anh, tôi chỉ có việc bưng cà phê; rồi như một kiểu phản xạ, cứ nghe chuông đổ sáu giờ, tôi lại ngó ra bùng binh. Làm vậy, có lẽ không phải để nhìn cô gái mà như để cùng chia sẻ với tâm trạng của một anh chàng trông ngồ ngộ.

Một hôm, tôi vừa đặt ly cà phê xuống bàn, liền nghe anh nói:

- Cô thấy chưa, đã có người làm theo cô ấy rồi đấy!

Tôi nhìn ra, quả là có lác đác vài chiếc xe chạy theo chị ấy, trong khi số đông vẫn đi tắt bỏ bùng binh.

Thật ra điều đó đối với tôi đâu có nghĩa gì. Tôi chưa bao giờ nhận xét người ta đi như vậy là hay hay dở. Có lúc trên đường tôi cũng bị va quẹt vì xe ngược chiều lấn tuyến hoặc từ trong hẻm có ai đó bất thần nhào ra ngay mũi xe tôi. Lúc ấy tôi biết ngay họ sai. Còn chuyện cái bùng binh thì… từ hôm nó mọc ra đó, có ai đụng nhau vì đi tắt hay đi vòng đâu. Vậy mà anh chàng này mỗi ngày lại làm cái việc ngớ ngẩn là ngồi quan sát xem ai đi vòng, đi tắt. Nhưng dù sao riêng tôi vẫn cảm thấy anh rất ngộ.

Bất ngờ hôm sau anh không ghé quán. Cô gái kia vẫn chạy xe qua ngang. Rồi thật lâu anh cũng không ghé quán nữa. Tôi nao người vì thiếu vắng sự ngớ ngẩn của anh.

Cái ngớ ngẩn rất điềm tĩnh nhưng chứa đựng nhiều lý lẽ. Là một kiểu ngớ ngẩn có sức làm ngơ ngẩn những cái đầu lạnh ngắt.

Và không rõ từ bao giờ tôi đã thay anh làm cái việc ngớ ngẩn đó. Ngày ngày, cứ nghe chuông đổ sáu giờ sáng tôi lại dõi mắt về phía bùng binh xem có ai chạy vòng theo cô gái hay không.

Bình Tân, 2003

Thái Thanh Nguyên

Những lời bình về truyện ngắn Ngớ ngẩn

Nói cho vui thì Thái Thanh Nguyên không viết truyện này bằng bút mà viết bằng com pa. Người viết lấy tâm điểm là cái bùng binh Bình Tân, một không gian xác định rồi quay com pa khoanh một đường tròn. Khởi đi từ mỗi ngày, những cung văn chương kéo dài, cho tới lúc chữ ngày bắt đầu gặp chữ ngày kết thúc thì đường tròn vẽ xong, truyện được khép kín bằng một vòng thời gian.

Người kể chuyện khéo đặt không gian và thời gian vào cùng một bình diện hình tròn, để bạn đọc giàu tưởng tượng có thể đọc truyện mà như đang nhìn xuống một cái mặt đồng hồ, đang coi giờ, đang chờ thời khắc cái xấu chuyển thành cái tốt. Người đọc được theo đuổi một chuyển biến đang vất vả vượt qua những chướng ngại có tên là NGỚ NGẨN.

Hành trình này bắt đầu từ một người vô danh – và không rõ mặt – một con nhỏ đi trên chiếc city đỏ. Cái giọt đỏ nhỏ nhoi ấy kiên trì ngày ngày vào lúc sáu giờ sáng, vào thời khắc một ngày mới đang tới, lại xuất hiện nơi giao lộ có tên gọi là đường đi đến bon chen – để không bon chen giành đường mà khiêm nhường và đĩnh đạc đi theo đúng phần đường của mình. Trớ trêu thay, một kiểu đi đẹp theo sách xưa “quân tử hành vi đại đạo” lại biến cô thành một kẻ ngớ ngẩn!

Chữ ngớ ngẩn xuất hiện cả chục lần trong truyện, kiên trì như cà phê Thanh Nguyên (không phải Trung Nguyên) chấm giọt đen đen, giọt đắng đắng vào đường trắng trắng, để rồi bạn đọc được nghe như reo lên một câu ca ngọt ngào: “đã có người làm theo cô ấy rồi!”.

Theo giọt đỏ kia đi đến hết truyện này, xin được hỏi, giữa niềm tin đã reo lên kia và niềm tin vào một cách sống đẹp đang còn tiếp tục vận hành trong truyện qua nhân vật “tôi”, điều nào tác động đến bạn mạnh hơn?

Báo Tài hoa trẻ 256 – 2003 (Người Bình)

Trên đời này có mấy ai thích người khác gọi mình là ngớ ngẩn! Thế nhưng nếu được ngớ ngẩn như “con nhỏ ba mươi” trong truyện thì cũng lắm người đưa tay tình nguyện, bởi vì chính sự ngớ ngẩn ấy đã âm thầm mang đến an toàn cho những ai đang tham gia giao thông chung và cho hạnh phúc riêng của anh chàng ngồ ngộ kia. Người Bình ơi, nếu có tình nguyện làm kẻ ngớ ngẩn như thế thi hãy rủ tôi với nhé!

Báo Tài hoa trẻ 260 – 2003

Nguyễn Thị Thanh Thuý

(Trường tiểu học Hành Minh , Nghĩa Hành, Quãng Ngãi)

Chữ “rủ” của Thanh Thuý khiến Người Bình nhớ tới bài thơ ca dao của Á Nam Trần Tuấn Khải và xin mượn giai điệu Á Nam mà thưa rằng:

Rủ nhau mò luật giao thông

Đem về nấu với anh công an… nửa chừng!

Ai ơi nộp phạt đã từng

Phóng nhanh vượt ẩu xin đừng theo nhau!

Người Bình

Người Bình ơi, giá mà tôi được làm anh ngớ ngẩn thì hay biết mấy vì ở quê tôi, một vùng quê nghèo khó, cũng có cái bùng binh đổi đời kia. Đó là niềm vui nhưng lại là nỗi buồn vì những chen lấn dồn vào nơi này. Ước chi rồi đây cũng có một cô nàng đi citi đỏ, để tôi được làm anh chàng ngớ ngẩn!

Báo Tài hoa trẻ 260 – 2003

Phú Quốc

(Tân Trụ, Long An)

Người Bình cũng đã đến cái bùng binh ấy nên rất thông cảm với bạn Quốc. Nếu có dịp gặp nhau xin chép tặng bạn bài thơ tình của ai đó – và chắc là chép sai – để bạn có cái mà lẩm nhẩm khi đứng chờ nàng.

Người Bình

Blog at WordPress.com. | Theme: Pool by Borja Fernandez.
Bài viếtphản hồi feeds.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.