NGỚ NGẨN – truyện ngắn

Tháng Mười 8, 2008 lúc 7:37 sáng | Posted in 10. Tản văn, truyện ngắn | Để lại bình luận
Thẻ:

Photobucket

NGỚ NGẨN

Tôi vốn không có tật ngớ ngẩn. Ấy mà bây giờ mỗi ngày tôi phải bận “ngớ ngẩn” một chút – một chút thôi.

Số là … Anh ấy không phải thuộc tuýp người “sính” ngồi uống cà phê. Tuy vậy, thỉnh thoảng anh vẫn cùng bạn bè ra đây ngồi để trò chuyện. Rồi một hôm, anh bỗng sinh tật “sính” ngồi quán cà phê. Quán cà phê của chủ tôi nằm ngay góc ngã tư đường Vành Đai Trong và Đường Số 7. Ngay giao lộ là cái bùng binh con con. Người qua lại đa phần là công nhân công ty giày Pouyuen – mà mọi người quen gọi là công ty “Bon chen” – cùng các công ty trực thuộc khu công nghiệp Tân Tạo. Cảnh quan ngày ngày không có gì đặc biệt khiến thiên hạ phải bận tâm để trở thành ngớ ngẩn.

Sớm hôm đó, anh cùng bạn ra quán. Vừa đặt hai ly cà phê đá xuống rồi dợm quay vào, tôi chợt nghe anh kia nói:

– Cậu xem, có một con nhỏ thật ngớ ngẩn.

– Ai?

– Đó, cái con đi trên chiếc City đỏ đó!

Quả nhiên có một “ con nhỏ” đi trên chiếc City đỏ. Song tôi cố vận dụng mọi khả năng quan sát nhưng vẫn chưa phát hiện ra điều gì ngớ ngẩn ở cô ta.

– Nó sao?

Anh hỏi lại với vẻ hơi quan tâm:

– Thì ngớ ngẩn chớ sao! Ai cũng đi tắt bùng binh cho nhanh. Đằng này có mỗi nó đi hết vòng chi cho cực..

– Á à…

***

Hôm sau anh đến. Lần này thì anh đi một mình. Tôi ngạc nhiên rồi lại tự nhủ: “Có gì phải thắc mắc. Người ta uống thì quán thêm đông chứ sao”. Thế là tôi bưng cà phê ra. Nhưng nhiều hôm kế tiếp, anh lại liên tục một mình đến uống cà phê trước lúc đi làm vào tầm sáu giờ kém. Hiện tượng này làm cái mối thắc mắc của tôi mỗi ngày mỗi kéo ra thêm một khúc. Tôi tự đặt ra nhiều giả thuyết… nhưng cái đáp án “ vì sao anh đến uống một mình” vẫn là một mối dây bí ẩn.

– Dạo này sao anh hay uống cà phê quá vậy?

Nghe hỏi, anh ngoái cổ nhìn tôi đăm đăm làm tôi hiểu ra mình đã hỏi vô duyên. Dường như để tỏ sự cảm thông với cái ngượng của tôi, anh ngó trở ra đường, mỉm cười đáp:

– Tôi chờ một người

– Chờ ai, sao ngày nào anh cũng chờ mà không thấy họ đến?

– Họ có đến.

– Sao không ghé vào?

– Ghé làm chi?

Đến lượt tôi thấy anh vô duyên. Bấy giờ tôi lại đăm đăm nhìn anh, cố xem anh có ngượng chút nào không. Chẳng những anh ta chẳng mắc tí ngượng ngùng nào mà còn cười tươi rói chỉ ra bùng binh. Nhìn theo tay anh, mắt tôi gặp ngay một người. À, ra là cô gái mấy hôm trước họ đã kháo nhau. Cô gái đeo khẩu trang nên không ai rõ được dung nhan cô. Nhưng qua trang phục hợp thời, tôi đoán chị ấy không quá ba mươi.

Giờ thì tôi đã tàm tạm hiểu lý do anh ra ngồi ở quán”tôi” . Không biết sự ảnh hưởng đến với anh là việc đi vòng bùng binh hay từ dáng vóc đẹp của cô gái. Thú thật, tôi rất muốn hình dung được những gì đang diễn ra trong lòng anh, nhưng lại không dám xỏ guốc để thử dò dẫm vào cái thế giới kì bí ấy. Do đó, đối với anh, tôi chỉ có việc bưng cà phê; rồi như một kiểu phản xạ, cứ nghe chuông đổ sáu giờ, tôi lại ngó ra bùng binh. Làm vậy, có lẽ không phải để nhìn cô gái mà như để cùng chia sẻ với tâm trạng của một anh chàng trông ngồ ngộ.

Một hôm, tôi vừa đặt ly cà phê xuống bàn, liền nghe anh nói:

– Cô thấy chưa, đã có người làm theo cô ấy rồi đấy!

Tôi nhìn ra, quả là có lác đác vài chiếc xe chạy theo chị ấy, trong khi số đông vẫn đi tắt bỏ bùng binh.

Thật ra điều đó đối với tôi đâu có nghĩa gì. Tôi chưa bao giờ nhận xét người ta đi như vậy là hay hay dở. Có lúc trên đường tôi cũng bị va quẹt vì xe ngược chiều lấn tuyến hoặc từ trong hẻm có ai đó bất thần nhào ra ngay mũi xe tôi. Lúc ấy tôi biết ngay họ sai. Còn chuyện cái bùng binh thì… từ hôm nó mọc ra đó, có ai đụng nhau vì đi tắt hay đi vòng đâu. Vậy mà anh chàng này mỗi ngày lại làm cái việc ngớ ngẩn là ngồi quan sát xem ai đi vòng, đi tắt. Nhưng dù sao riêng tôi vẫn cảm thấy anh rất ngộ.

Bất ngờ hôm sau anh không ghé quán. Cô gái kia vẫn chạy xe qua ngang. Rồi thật lâu anh cũng không ghé quán nữa. Tôi nao người vì thiếu vắng sự ngớ ngẩn của anh.

Cái ngớ ngẩn rất điềm tĩnh nhưng chứa đựng nhiều lý lẽ. Là một kiểu ngớ ngẩn có sức làm ngơ ngẩn những cái đầu lạnh ngắt.

Và không rõ từ bao giờ tôi đã thay anh làm cái việc ngớ ngẩn đó. Ngày ngày, cứ nghe chuông đổ sáu giờ sáng tôi lại dõi mắt về phía bùng binh xem có ai chạy vòng theo cô gái hay không.

Bình Tân, 2003

Thái Thanh Nguyên

Những lời bình về truyện ngắn Ngớ ngẩn

Nói cho vui thì Thái Thanh Nguyên không viết truyện này bằng bút mà viết bằng com pa. Người viết lấy tâm điểm là cái bùng binh Bình Tân, một không gian xác định rồi quay com pa khoanh một đường tròn. Khởi đi từ mỗi ngày, những cung văn chương kéo dài, cho tới lúc chữ ngày bắt đầu gặp chữ ngày kết thúc thì đường tròn vẽ xong, truyện được khép kín bằng một vòng thời gian.

Người kể chuyện khéo đặt không gian và thời gian vào cùng một bình diện hình tròn, để bạn đọc giàu tưởng tượng có thể đọc truyện mà như đang nhìn xuống một cái mặt đồng hồ, đang coi giờ, đang chờ thời khắc cái xấu chuyển thành cái tốt. Người đọc được theo đuổi một chuyển biến đang vất vả vượt qua những chướng ngại có tên là NGỚ NGẨN.

Hành trình này bắt đầu từ một người vô danh – và không rõ mặt – một con nhỏ đi trên chiếc city đỏ. Cái giọt đỏ nhỏ nhoi ấy kiên trì ngày ngày vào lúc sáu giờ sáng, vào thời khắc một ngày mới đang tới, lại xuất hiện nơi giao lộ có tên gọi là đường đi đến bon chen – để không bon chen giành đường mà khiêm nhường và đĩnh đạc đi theo đúng phần đường của mình. Trớ trêu thay, một kiểu đi đẹp theo sách xưa “quân tử hành vi đại đạo” lại biến cô thành một kẻ ngớ ngẩn!

Chữ ngớ ngẩn xuất hiện cả chục lần trong truyện, kiên trì như cà phê Thanh Nguyên (không phải Trung Nguyên) chấm giọt đen đen, giọt đắng đắng vào đường trắng trắng, để rồi bạn đọc được nghe như reo lên một câu ca ngọt ngào: “đã có người làm theo cô ấy rồi!”.

Theo giọt đỏ kia đi đến hết truyện này, xin được hỏi, giữa niềm tin đã reo lên kia và niềm tin vào một cách sống đẹp đang còn tiếp tục vận hành trong truyện qua nhân vật “tôi”, điều nào tác động đến bạn mạnh hơn?

Báo Tài hoa trẻ 256 – 2003 (Người Bình)

Trên đời này có mấy ai thích người khác gọi mình là ngớ ngẩn! Thế nhưng nếu được ngớ ngẩn như “con nhỏ ba mươi” trong truyện thì cũng lắm người đưa tay tình nguyện, bởi vì chính sự ngớ ngẩn ấy đã âm thầm mang đến an toàn cho những ai đang tham gia giao thông chung và cho hạnh phúc riêng của anh chàng ngồ ngộ kia. Người Bình ơi, nếu có tình nguyện làm kẻ ngớ ngẩn như thế thi hãy rủ tôi với nhé!

Báo Tài hoa trẻ 260 – 2003

Nguyễn Thị Thanh Thuý

(Trường tiểu học Hành Minh , Nghĩa Hành, Quãng Ngãi)

Chữ “rủ” của Thanh Thuý khiến Người Bình nhớ tới bài thơ ca dao của Á Nam Trần Tuấn Khải và xin mượn giai điệu Á Nam mà thưa rằng:

Rủ nhau mò luật giao thông

Đem về nấu với anh công an… nửa chừng!

Ai ơi nộp phạt đã từng

Phóng nhanh vượt ẩu xin đừng theo nhau!

Người Bình

Người Bình ơi, giá mà tôi được làm anh ngớ ngẩn thì hay biết mấy vì ở quê tôi, một vùng quê nghèo khó, cũng có cái bùng binh đổi đời kia. Đó là niềm vui nhưng lại là nỗi buồn vì những chen lấn dồn vào nơi này. Ước chi rồi đây cũng có một cô nàng đi citi đỏ, để tôi được làm anh chàng ngớ ngẩn!

Báo Tài hoa trẻ 260 – 2003

Phú Quốc

(Tân Trụ, Long An)

Người Bình cũng đã đến cái bùng binh ấy nên rất thông cảm với bạn Quốc. Nếu có dịp gặp nhau xin chép tặng bạn bài thơ tình của ai đó – và chắc là chép sai – để bạn có cái mà lẩm nhẩm khi đứng chờ nàng.

Người Bình

Để lại phản hồi »

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.
Entriesphản hồi feeds.

%d bloggers like this: